Đây là một bài viết về Đà Lạt mà mình cảm thấy đúng và dễ thương nhất thời điểm này.
- Người ĐL có giọng nói là tổng hợp nhiều vùng, không sai l,n hay v,z, giọng nói rõ ràng và ko mang đặc trưng vùng nào hết.
- Trước khi Big C ra đời thì người ĐL hầu như không thích đi siêu thị (chỉ đi cho biết lúc mới khai trương).
- Người ĐL đi xe ít khi bóp còi xe, đèn giao thông là một cái gì đó rất là kì diệu ở xứ này :))
- Người ĐL đệm từ "dạ" trước mỗi câu nói: Dạ cảm ơn, dạ xin lỗi, dạ bán cho..., đệm từ "tè" sau mỗi từ chỉ về cảm giác, cảm xúc: vui tè, hay tè, chán tè.. Hay từ "hè", "hơ": vui hè, buồn hè, vui hơ, buồn hơ. Từ "nơi" ở cuối câu: em ko biết nơi, dạ chưa có đi nơi...(cái này từng nói rồi ha ^_^)
- Người ĐL kể chuyện hay dùng "xong cái....xong rồi cái..." xong hoài mà mãi ko hết câu chuyện smile emoticon
- Người ĐL có thể quen nhau từ thời còn ở truồng tắm mưa: nhà gần nhau, mầm non không học chung thì tiểu học sẽ học chung; tiểu học không chung thì trung học sẽ chung. Nói chung là chắc chắn có vài lần học chung :)) (vì ĐL nhỏ mà trường học thì không có nhiều).
- Trước khi Big C ra đời thì người ĐL hầu như không thích đi siêu thị (chỉ đi cho biết lúc mới khai trương).
- Người ĐL đi xe ít khi bóp còi xe, đèn giao thông là một cái gì đó rất là kì diệu ở xứ này :))
- Người ĐL đệm từ "dạ" trước mỗi câu nói: Dạ cảm ơn, dạ xin lỗi, dạ bán cho..., đệm từ "tè" sau mỗi từ chỉ về cảm giác, cảm xúc: vui tè, hay tè, chán tè.. Hay từ "hè", "hơ": vui hè, buồn hè, vui hơ, buồn hơ. Từ "nơi" ở cuối câu: em ko biết nơi, dạ chưa có đi nơi...(cái này từng nói rồi ha ^_^)
- Người ĐL kể chuyện hay dùng "xong cái....xong rồi cái..." xong hoài mà mãi ko hết câu chuyện smile emoticon
- Người ĐL có thể quen nhau từ thời còn ở truồng tắm mưa: nhà gần nhau, mầm non không học chung thì tiểu học sẽ học chung; tiểu học không chung thì trung học sẽ chung. Nói chung là chắc chắn có vài lần học chung :)) (vì ĐL nhỏ mà trường học thì không có nhiều).
- Xứ này hoa nhiều, hoa mọc đầy đường đầy lối, mà người ở đây chẳng ai thèm hái, dân xứ tui ngộ vậy đó. Nếu đi ngoài đường mà thấy có ai hái hoa thì đảm bảo không phải dân ĐL đâu colonthree emoticon
- Người ĐL không thích đi mấy chỗ du lịch, nếu có thì ngàn năm mới đi được một lần lúc khu du lịch đó khai trương. Nên là nếu hỏi người ĐL về mấy khu du lịch như: trong đó có gì hay, có trò gì vui... phần lớn chẳng biết đâu, còn không thì là những trò chơi mà có từ vài năm trước cũng ko biết giờ có còn ko. Chẳng thà hỏi ở ĐL chỗ nào ăn ngon thì ngóc ngách nào cũng biết hết
- Người ĐL đi ngủ sớm, 8,9h tối là cửa hàng bắt đầu đóng cửa hết, đường phố vắng tanh.
- Ngày xưa (nhấn mạnh là ngày xưa), để một chiếc xe máy ngoài đường tới sáng vẫn còn nguyên. Bây giờ thì còn phụ thuộc vào hên xui của khổ chủ
- Người ĐL xây nhà, cho dù nhà có nhỏ cũng ráng chừa 1 khoảng làm sân, trong sân trang trí đầy cây cảnh và hoa các kiểu. Nhà nào sân nhỏ thì lan can hay trồng hoa tận hàng rào, nói chung là chỗ nào tận dụng được đều đem hoa lá trang trí hết.
- Chỗ tập thể dục phổ biến nhất của người ĐL chính là bờ hồ Xuân Hương (như đã nói hồi trước, đây là cái hồ, tên Xuân Hương :)))
- Người ĐL ra đường lúc nào cũng có áo khoác, lạnh nóng gì cũng phải có áo khoác, riết thành thói quen mỗi khi đi đâu cũng mặc áo khoác.
- Tết ở ĐL hay có hội chợ, trong đó lô tô Duy thì hầu như ai cũng biết :))
[ Nguồn Đà Lạt trong tôi ]
* Và điều đặc biệt tui xin được bổ sung vào bài viết này đó là người Đà Lạt không có mặc mấy cái áo len quấn khăn quấn ơ sến sẫm như mấy anh chị lên DL hay mua mặc đâu, nhất là xem phim Việt quay tại Dl, luôn mặc áo len, đội nón và quấn khăn cực kì "sến sẫm".
Bởi vì sao tui kiu xấu, vì người Đà Lạt không có ai mặc vậy cả, hãy hiểu tại sao chúng tôi được gọi là "Little Paris"

Nhận xét
Đăng nhận xét